Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

THẬT RA TÌNH DỤC CHỈ LÀ MỘT ... SÂN CHƠI!

Cần phân biệt 2 loại tình dục (sex), tình dục sinh sản và tình dục khoái cảm.
Tình dục sinh sản là thứ tình dục nhằm mục đích sinh con đẻ cái. Thông thường, tình dục sinh sản đồng nghĩa với “giao hợp nam nữ”, tức là phải đưa dương vật và âm đạo, rồi xuất tinh đúng lúc, đúng chỗ. Loại tình dục này không cần nhiều lắm, chỉ khoảng 10 – 20 lần là cùng. Một đôi vợ chồng (bạn tình) khỏe mạnh, không dùng biện pháp tránh thai nào, thì cứ “vui vẻ” 10 lần, thế nào cũng có một lần “dính thai”. Như vậy, nếu cần có 2 đứa con, tối đa cần 20 lần “đi lại” với nhau.
Tuy nhiên, trong đời, trung bình người ta ấy nhau khoảng 3000 lần. Trừ đi 20 lần vì mục đích sinh sản, còn lại khoảng 2980 lần là để VUI VẺ. (sex for fun!).
Mà tình dục để vui vẻ thì nó phải là “cuộc chơi”, là “sân chơi” có 2 đấu thủ. Tình dục khoái cảm hay tình dục vui vẻ cần đáp ứng các yêu cầu sau:
Thứ nhất, phải thoải mái và thuận tình hai bên. Nếu một bên lo sợ, từ chối mà bên kia vẫn “cố mà làm” thì còn gì là vui vẻ nữa. Khi đã thuận tình đôi bên, thì không được xếp vào dạng cưỡng dâm, hiếp dâm, xâm hại, sàm sỡ, đồi bại. Nó được gọi là “thông dâm”, tức hai bên thống nhất, thông đồng với nhau để cùng vui, chả ai bắt tội ai được.
Thứ hai, nó phải được liên tục đổi mới, sáng tạo, nghĩ ra các cách “vui vẻ” khác nhau để tránh nhàm chán. Miếng ngon ăn mãi cũng nhàm. Bài hát hay hát suốt ngày cũng điếc tai. Hoa hậu suốt ngày đứng đường cũng hết đẹp. Tình dục dù là hấp dẫn đến mấy nhưng lần nào cũng như lần nào, vẫn mỗi kiểu trai trên gái dưới, vẫn phải là “làm theo lịch”, vẫn phải hoạt động về đêm, ở trên giường, mở đầu bằng khúc dạo đầu, kết thúc bằng việc xuất tinh… thì chả mấy mà chán.
Hai người đã thống nhất với nhau thì dù là ban đêm hay ban ngày, trên giường hay dưới đất, trong nhà tắm hay trên ghế sa lông, trong nhà nghỉ hay trong bể bơi, xoay ngược hay xoay xuôi, làm lâu hay làm chóng, phải có giao hợp hay chỉ dùng tay mâm mó, dùng miệng thơm thơm, hít hít, nhấm nháp.. cũng chẳng sao. Đích cuối cùng của “sex for fun” là để vui vẻ, vậy cứ làm sao vui vẻ là được, miễn là không phiền tới ai, không vi phạm pháp luật (chớ làm nơi công công, đừng loạn luân…)
Thứ ba, đừng khoác lên nó những “ý nghĩa cao cả”. Tình dục chỉ là tình dục. Nó không phải “âm dương giao hòa”, chẳng phải “duyên trời xe”, không phải “sinh ra là để cho nhau”. Nó đơn giản hơn, nó là thể dục, nó là giải trí, xả stress, là thuốc giảm đau, thuốc ngủ. Vì vậy, chỉ có tình dục đạt khoái cảm hay tình dục nhạt, lờ vờ, chứ không có tình dục đạo đức, tình dục đẹp. Khi hai người làm chuyện đó, đừng ai xét né người kia về “tư cách đạo đức”.

Cuối cùng, đừng coi tình dục là cái gì đó bậy bạ. Yêu nhau ngút trời, lấy nhau đồng thuận, con cái đề huề, kinh tế khá giả, chỉ có mỗi món này không hòa hợp cũng không thể coi là cuộc hôn nhân hạnh phúc đâu!



ĐÀO TẠO GIÁO VIÊN NGUỒN GIÁO DỤC GIÁ TRỊ SỐNG

Những năm gần đây, người ta nói nhiều đến việc dạy kỹ năng sống (life skills) cho trẻ em. Nhiều trường học, nhiều trung tâm đào tạo đã xây dựng các chương trình giáo dục kỹ năng sống, tập huấn giáo viên và đưa kỹ năng sống vào trường học, đi đầu là các trường nằm trong vùng dự án của Tổ chức Tầm Nhìn Thế giới Việt Nam (World Vision Vietnam).
Đội ngũ cán bộ, giảng viên của Công ty TNHH Tư vấn tâm lý – Đào tạo phát triển Cá nhân và Cộng đồng cũng “dốc toàn lực” cho hoạt động này. Hàng chục khóa đào tạo giáo viên nguồn cũng như các lớp dạy kỹ năng sống cho trẻ em được triển khai ở Hà Nội, Thái Nguyên, Yên Bái, Đà Nẵng, Quảng Trị, Thanh Hóa, Hải Phòng…
Tuy nhiên, dạy kỹ năng sống mà không giáo dục giá trị sống đúng đắn không khác nào “dạy kẻ sát nhân cách giết người”. Giá trị sống (living values) mới là nền tảng, cơ sở hình thành động cơ, mục đích hành động. Một người có kỹ năng tinh thông, chưa chắc đã hành động, hoặc có khi sử dụng cái vốn “kỹ năng sống tinh xảo” của mình vào những việc làm … có hại cho cộng đồng, xã hội. Một người có kỹ năng giao tiếp tốt chưa chắc đã sử dụng kỹ năng ấy vào việc làm tốt, mà lại đi lừa gạt, lôi kéo, dụ dỗ người khác tham gia vào những hoạt động xấu…
Nhiều người sử dụng internet, mạng xã hội cũng ít nhiều biết đến 12 giá trị sống cốt lõi mang tính toán nhân loại như giá trị hòa bình (bình yên), yêu thương, tôn trọng, hợp tác, đoàn kết, trung thực, giản dị… Tuy nhiên, giá trị sống không chỉ bó hẹp ở 12 giá trị ấy. Giá trị sống còn mang tính dân tộc, mang bản sắc văn hóa riêng, vì thế giá trị sống có thể là những giá trị văn hóa dân tộc (như cần cù, yêu lao động, yêu nước, tự lập tự chủ…). Giá trị sống gia đình bao gồm những giá trị như yêu thương, kính già yêu trẻ, hòa hiếu, tôn trọng gia phong. Giá trị sống cũng còn là những giá trị mang tính cá nhân…
Chương trình phát triển vùng Lang Chánh (Thanh Hóa) của tổ chức Tầm Nhìn Thế giới là một trong những đơn vị đi đầu trong việc đưa giáo dục giá trị sống vào Nhà trường song song với dạy kỹ năng sống cho trẻ em. Vừa qua, Phối hợp với Phòng Giáo dục huyện Quan Sơn, Lang Chánh, Chương trình phát triển vùng Lang Chánh (ADP Lang Chánh) đã tổ chức khó đào tạo giáo viên nguồn giáo dục giá trị sống cho học sinh. Anh Đinh Đoàn, chuyên gia tư vấn và đào tạo của Công ty TNHH Tư vấn tâm lý – Đào tạo phát triển cá nhân và cộng đồng là người được mời thực hiện khóa đào tạo này.
Bên cạnh những vấn đề cơ bản liên quan đến lý luận giáo dục giá trị sống, 30 học viên của khóa đào tạo đã được hướng dẫn soạn giáo án, thực hiện các hoạt động giá trị sống tại trường THPT Lang Chánh.
Trong thời gian tới, các CLB trẻ em của các trường THCS huyện Lang Chánh và Quan Sơn và trường THPT Lang Chánh sẽ triển khai đại trà việc giáo dục 4 nhóm giá trị sống: Đoàn kết/ Hợp tác, Yêu thương/ Tôn trọng và đồng cảm/ Trung thực…





Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

ĐỪNG AI PHỈ BÁNG ĐỒNG TIỀN...

Tôi cực ghét những người ra vẻ đạo đức giả, trong giọng nói toát lên sự phỉ báng, coi thường đồng tiền, cứ làm như người đó chỉ cần “uống nước lã, hít không khí cũng sống” không bằng. Thấy ai bảo phải cố gắng đi làm để kiếm tiền, người đó dạy cho một bài học rằng: “tiền là cái quái gì, đồng tiền là đồng bạc, nó bạc bẽo lắm, nó làm khổ người ta, quan trọng là cái tình!”. Thấy ai xót xa vì mất tiền, người đó dở giọng an ủi kiểu: “chẳng sao, mất tiền là không mất gì, mất tình yêu là mất nhiều, mất niềm tin là mất tất cả!”. Nói cho vui tai, “nói lấy được” thì còn chấp nhận, chứ nói nghiêm túc kiểu ấy thì không ổn, nghe cứu giả tạo, điêu điêu thế nào ấy.

Người ta bảo, cuộc sống hôn nhân luôn đi kèm với “cơm, áo, gạo, tiền”, mà cơm, áo hay gạo cũng cứ có tiền là có hết. Suy cho cùng, cuộc sống gia đình gắn liền với mỗi một chữ “tiền”. Không có tiền, ra chợ ngửa tay xin cọng hành, đã chắc gì ai cho. Không nộp tiền điện một hai tháng mà xem, bên chi nhánh gửi thông báo cắt điện ngay. Cứ yêu nhau thắm thiết, nhưng nhìn nhau được bao lâu rồi lại thấy đói bụng, lại phải đứng dậy đi “kiếm cái gì bỏ bụng”. Lúc ấy mà không còn đồ ăn, túi lại không tiền, có ai còn yêu thương nhau nữa không hay lại nhìn nhau với “đôi mắt hình viên đạn?”.

Tòan xã hội phấn đấu cũng chỉ vì một nước Việt Nam “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam đề xuất khẩu hiệu xây dựng gia đình Việt Nam hiện đại với 8 chữ vàng là “ấm no, bình đẳng, tiến bộ, hạnh phúc”. Không phải ngẫu nhiên mà bốn chữ “dân giàu, nước mạnh” được đặt lên hàng đầu trong mục tiêu phát triển đất nước. Cũng phải suy nghĩ, cân nhắc lắm người ta mới cho hai chữ “ấm no” lên hàng đầu trong 8 chữ vàng. Dân nghèo khổ, đói rét, đất nước có mạnh được không? Một gia đình nghèo túng, cơm chẳng đủ ăn, áo không đủ mặc, chỗ “chui ra chui vào” lụp xụp, có được gọi là gia đình hạnh phúc không?

Ở các nước phương Tây, hạnh phúc không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là một phạm trù có thể cân đong, đo đếm được. Để gọi là có cuộc sống hạnh phúc, người ta đã quy ra số ki lô oát giờ điện một người được tiêu thụ trong một tháng, thu nhập đầu người trong một năm, số ki lô mét đường, số bác sĩ, giáo viên, số mét vuông cây xanh công viên, số mét khối nước sạch trên đầu dân. Như vậy, hạnh phúc có thể “quy ra tiền”.

Trong cuốn sách “sống theo phương thức 80/20”, tác giả Richard Koch dành nhiều thời gian, tâm huyết luận bàn về mối quan hệ giữa tiền bạc và hạnh phúc. Trả lời câu hỏi: “tiền có làm bạn hạnh phúc không?”, tác giả trả lời ngay “có, nếu bạn đang nghèo”. Chuyên gia Woody Allen từng nói: “Nếu chỉ nói về lý do tài chính, có tiền đương nhiên tốt hơn nghèo đói”. Nếu chúng ta đang chết đói hoặc vô gia cư, tiền có thể đem lại cuộc sống tốt hơn. Tuy nhiên, các tác giả cũng cảnh báo khi bạn đã giàu có, thì có thêm tiền là một cạm bẫy, là gánh nặng, là lo sợ, là bất hạnh. Người giàu quá mà không biết sử dụng đồng tiền đúng cách, cũng có thể trở thành người hợm của, lúc nào cũng lo sợ mất trộm, sợ người khác chơi với mình là vì lợi dụng tiền bạc của mình. Người giàu quá cũng sợ ăn nhiều thì béo phì, mỡ máu, nảy sinh nhiều bệnh tật, chết sớm. Nói chung, “người giàu cũng khóc”.



Rất may, đa số chúng hiện nay chưa giàu, chưa nói đến đều thèm tiền, khát tiền để phục vụ cuộc sống tối thiểu, nên đừng sợ tiền. Tiền vẫn là công cụ giúp chúng ta có cuộc sống ấm no, bền vững, hạnh phúc, dễ chịu hơn. Đàn ông cảm thấy thiếu tự tin, khổ sở, mặc cảm, nhục nhã khi không làm ra tiền. Phụ nữ nhiều người chấp nhận không quản lý chồng quá chặt, chỉ cần anh ấy “lương đưa đủ, tối ngủ nhà” là tốt rồi. Như vậy, phụ nữ cần “nắm chặt đồng tiền”, còn đàn ông cố mà “làm ra tiền” để gia đình hạnh phúc hơn.

          Tiền không mang lại hạnh phúc, nhưng muốn hạnh phúc thì cần có tiền. Đó là “chân lý”, xin đừng ai coi thường, xúc phạm, phỉ báng đồng tiền!
Đinh Đoàn

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

VỢ CHỒNG CÀNG NGANG TUỔI, HÔN NHÂN CÀNG BỀN VỮNG

Có nhiều yếu tố tạo nên sự thành công của một cuộc hôn nhân, chẳng hạn như khả năng tài chính, con cái, thời gian vợ chồng dành cho nhau trước và sau kết hôn. Nhưng một yếu tố quan trọng nữa là khoảng cách tuổi tác. Tuổi của đôi vợ chồng càng gần nhau, cơ hội tránh đổ vỡ càng lớn.

Đây là kết quả của một nghiên cứu thực hiện trên hơn 3000 cặp vợ chồng kết hôn và ly hôn tại Mỹ. Tác giả Olson chỉ ra rằng vợ chồng cứ chênh nhau một tuổi là nguy cơ đổ vỡ tăng lên 3% (so với những cặp đôi cùng tuổi). Chênh nhau 5 tuổi, nguy cơ này tăng lên 18%. Nếu khoảng cách tuổi tác của đôi vợ chồng chênh nhau 10 năm, nguy cơ tăng lên tới 39%. Khi sự chênh lệch lên tới 20 – 30 tuổi, tuổi thọ cuộc hôn nhân rất cao.

Kết luận của Olson không phải là không có cơ sở. Hôn nhân là mối quan hệ “đối tác” 50/50. Sự chênh lệch tuổi tác đồng nghĩa với sự chênh lệch về kinh nghiệm sống, về trải nghiệm văn hóa, về sự nhìn nhận xã hội. Khoảng cách thế hệ không phải là vô nghĩa. Bỏ qua những yếu tố khác của Tình yêu, nếu bạn muốn cuộc hôn nhân của bạn bền vững, có lẽ bạn nên tìm đến những “đối tác” ngang tuổi.

Có lẽ vì thế, người Việt có câu “bằng tuổi nằm duỗi mà ăn”. Nó không chỉ có “nghĩa đen”, mà còn có nghĩa bóng, rằng vợ chồng ngang tuổi dễ hiểu nhau, dễ hòa hợp với nhau hơn!



Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

TÂM LÝ HỌC PHỔ THÔNG: 15 ĐIỀU CHƯA CHẮC BẠN ĐÃ BIẾT...

1. Quan hệ càng thân thiết, càng thích đá đểu đối phương
Nói chuyện với họ, bạn luôn phải nghe những lời nói không hay. Tật xấu của bạn họ hiểu hơn cả. Gặp phải người yêu cũ của bạn, họ lớn tiếng gọi bạn mau đến xem kìa. Có những bí mật nhỏ, bạn chia sẻ với họ đầu tiên. Thực ra, người quan tâm bạn nhất, là người thích đá đểu bạn nhất.

2. Chuyện càng sợ xảy ra càng dễ xảy ra

Chiếc điện thoại vừa mua để trong túi, đứng trên xe bus chỉ sợ bị trộm, cứ một vài phút lại kiểm tra xem điện thoại còn hay mất. Hành động này đã gây sự chú ý của tên trộm, cuối cùng điện thoại bị trộm thật. Chính bởi vì sợ xảy ra, nên mới để tâm. Càng tập trung chú ý, càng dễ phạm sai lầm.

3. Phụ nữ nói nhiều

Nghiên cứu chỉ ra rằng: Một người đàn ông bình quân nói 2000 từ mỗi ngày (thói quen được hình thành từ thời cổ khi đàn ông đi săn bắn), một người phụ nữ bình quân nói 7000 từ mỗi ngày (thói quen được hình thành từ thời cổ khi phụ nữ đi hái rau hái quả). Tan làm về nhà, 2000 từ của chồng đã dùng hết ở công ty, về đến nhà chỉ muốn nghỉ ngơi. Vợ vẫn còn 5000 từ chưa dùng, về đến nhà là phải mang ra dùng hết mới có thể đi ngủ! Và rồi có rất nhiều bi kịch đã xảy ra!

4. Nước mắt khi con người ta đau buồn có chứa chất gây hại, nhẫn nhịn đồng nghĩa với tự sát.

Khi con người rơi nước mắt vì đau buồn, nước mắt sẽ có thành phần protein cao. Chất protein này là chất có hại do áp lực tinh thần tạo ra, kìm nén vật chất này trong cơ thể sẽ không có lợi cho sức khỏe. Nghiên cứu của các chuyên gia chỉ ra rằng, khóc có thể làm dịu áp lực của con người. Vậy nên hãy khóc đi, khóc không có tội!

5. Tốc độ trả lời tin nhắn

Mức độ thích bạn của người ta, tỷ lệ thuận với tốc độ người ta trả lời tin nhắn bạn. Nếu tốc độ trả lời tin nhắn của người ta càng ngày càng chậm, vậy thì về cơ bản tình cảm của người ta dành cho bạn ngày càng ít đi!

6. Tình yêu không phải là 1+1=2 , mà là 0.5+0.5=1

Hai người bớt đi một nửa cá tính và khuyết điểm của mình, sau đó ghép lại với nhau mới có thể trở nên hoàn chỉnh. Nếu không có nhường nhịn và bao dung lẫn nhau, hai người rất khó trở thành một thể.

7. Sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ

Hai người đàn ông theo đuổi một người phụ nữ, người nào không đủ sâu đậm sẽ bỏ cuộc trước. Hai người phụ nữ theo đuổi một người đàn ông, người nào yêu sâu đậm hơn sẽ bỏ cuộc trước.

8. Lợi dụng sức mạnh của tiềm thức

Mỗi ngày hãy dành ra 10 phút trước khi rời khỏi giường và 10 phút trước khi đi ngủ để tưởng tượng. Bởi 2 khoảng thời gian này là khoảng thời gian tốt nhất để nhập mọi thứ vào tiềm thức. Cho nên, nếu bạn mong mỏi thành công, tình yêu, hôn nhân,… hãy thỏa sức tưởng tượng vào hai khoảng thời gian này! Tiềm thức của bạn sẽ dần khiến bạn trở nên tự tin hơn thông qua quá trình tưởng tượng, từ đó dẫn dắt bạn đạt được thứ mà mình muốn.

9. Tâm lý của hai giới

Đàn ông chủ động hôn phụ nữ là hành động đột phát. Phụ nữ chủ động hôn đàn ông là hành động được dự tính từ trước.

10. Tính cách của chồng có thể thay đổi dung nhan của vợ

Nghiên cứu tâm lý chỉ ra rằng: Dung nhan của người vợ có liên quan mật thiết đến tính cách và thái độ của người chồng đối với người vợ. Có một người chồng hiểu biết, không dễ cáu giận sẽ khiến người vợ được hưởng tự do. Có một người chồng như thế này, người  vợ sẽ có làn da mịn màng, tươi sáng, không dễ nổi mụn, tàn nhang, và không già nhanh.

11. Ngủ không đủ, dễ béo phì

Người ngủ 5-6 tiếng mỗi ngày, bình quân nặng hơn người ngủ 7-8 tiếng mỗi ngày khoảng 5-7 kg.

12. Chủ động ôm đối phương từ phía sau

Tâm lý học chỉ ra rằng, chủ động ôm đối phương từ phía sau là hành động thể hiện sự bảo vệ, rằng người ôm sẵn lòng dành tặng tình yêu và sự quan tâm của mình cho đối phương.

13. Rèn luyện khả năng ghi nhớ

Muốn chuyển biến ghi nhớ ngắn hạn thành ghi nhớ dài hạn, sự lặp đi lặp lại là vô cùng quan trọng. Sự lặp lại có ý thức sẽ mang lại hiệu quả tốt hơn. Ví dụ, muốn ghi nhớ 10 công thức toán học, hiệu quả khi lặp lại mỗi công thức 5 lần, không cao bằng ghi nhớ 10 công thức một lần, sau đó lặp lại 10 công thức kia 5 lần.

14. Mất 8.2 giây để sa vào bể tình

Các nhà khoa học chỉ ra rằng, lần đầu tiên gặp mặt giữa nam và nữ, thời gian quan sát nhau sẽ quyết định hai người có thể yêu nhau hay không. Nếu trong lần gặp mặt đầu tiên, thời gian quan sát người phụ nữ của đàn ông vượt quá 8.2 giây, như vậy anh ta không chỉ bị thu hút, mà rất có khả năng đã sa vào bể tình.

15. Tâm lý nam nữ

Nếu một người đàn ông chủ động xách túi giúp bạn, chủ động kéo ghế cho bạn ngồi, đừng vì hành động của anh ta mà cảm động. Điều này chỉ có thể chứng tỏ vô số bạn gái cũ của anh ta đã dạy cho anh ta điều này. Còn người phụ nữ khiến anh ta nhớ kỹ, chính là người phụ nữ đã thay đổi anh ta kia, chứ không phải là bạn. Cho nên, càng là người đàn ông hoàn mỹ về những hành động vụn vặt, càng là thách thức đối với phụ nữ.


Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017

VỢ CHỒNG CÒN "ẤY NHAU" LÀ CÒN CƠ HỘI HÀN GẮN

Hơn 20 năm trong nghề tư vấn tâm lý, hôn nhân, gia đình, tôi nghiệm ra một điều rằng nếu một đôi vợ chồng còn có ham muốn "ấy nhau" thì dù họ mâu thuẫn thế nào, vẫn còn cơ hội hàn gắn...và sự hòa hợp tình dục vợ chồng là điều VÔ CÙNG QUAN TRỌNG.
1. Trong một hội nghị toàn phụ nữ, tôi đặt tình huống: "Nếu anh chị rất yêu nhau, cùng nhau vượt qua mọi sự cản trở của gia đình và những khó khăn từ bên ngoài tác động, để cuối cùng hai người tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, khi lấy nhau rồi, chị phát hiện anh ấy là người không có khả năng quan hệ tình dục. Bao nhiêu ngày anh chị sẽ bỏ nhau?".
- 25% nói rằng bỏ ngay lập tức, lấy làm gì loại đàn ông có cái dương vật chỉ để đi đái.
- 30% kiên nhẫn chờ đợi xem sao, nếu thực sự anh ấy không có khả năng làm chồng, thì cũng phải 1 năm sau mới nghĩ đến bỏ chồng, bởi vừa cưới xong, bỏ ngay ngại lắm.
- 27% kiên nhẫn cùng chồng chữa trị. Mọi việc tính sau.
- 11% nói rằng nếu anh ta yêu thương mình thực sự, là người tốt, kinh tế khá giả, thì không bỏ, nhưng tìm cách "cải thiện" với người khác.
- Chỉ có 7% là không bỏ, cho rằng "cái số mình nó thế", chấp nhận cuộc hôn nhân KHÔNG TÌNH DỤC. Tôi tin số này là những người rất xấu, khó có cơ hội lấy chồng lần nữa, hoặc là những người thuộc dạng asexuality (không tình dục).
       Như vậy, dù có tình yêu ngút trời mà không có tình dục, thì 93% phụ nữ sẽ rời bỏ người đàn ông không sớm thì muộn, hoặc có ở lại cũng chỉ là tìm chỗ nương tựa kinh tế mà thôi.
         Hóa ra, so với TÌNH DỤC, tình yêu CHẢ LÀ CÁI ĐẾCH GÌ!

Nhiều đôi vợ chồng mâu thuẫn trầm trọng, đánh đậu nhau, chửi bới nhau, nhưng khi đến tư vấn, tôi chỉ hỏi: "Anh chị có còn ... ngủ với nhau không?". Nếu họ nói tuy mâu thuẫn, nhưng "chuyện ấy" vẫn duy trì đều đặn và cả hai phía còn thấy ham muốn. Tôi nói ngay: "còn có cơ hội hàn gắn, khắc phục".

Với những đôi đưa nhau đến tìm tư vấn mà nói rằng: "THực ra chúng em đã từ lâu không còn là vợ chồng. Chúng em ở cùng nhà, nhưng ngủ riêng, cả năm không ai còn muộn đụng đến người kia nữa. Sống bằng mặt cho con cái nó vui, cho đỡ mang tiếng với bạn bè, cơ quan...". Tôi nói ngay "khó đấy, một là cứ sống giả cho đến khi nào đó nó tự đứt, không cần cắt. Hai là dũng cảm mà chia tay. hàn gắn gì được nữa khi người ta ngay cả "chuyện ấy" cũng chẳng còn thèm muốn nhau nữa".




PHỤ NỮ KHÔNG CÓ QUỸ ĐEN THÌ BỊ ... ĐIÊN À?

Vâng, “không có quỹ đen thì điên à?” là câu trả lời của một người vợ khi tôi đặt câu hỏi “phụ nữ có quỹ đen không”. Tưởng chị ấy nói cho vui, hóa ra “quỹ đen” của phụ nữ còn phổ biến hơn ở đàn ông, bởi phụ nữ có tâm lý “phòng có chuyện gì xảy ra, mình không trắng tay…”. Đặc biệt, không phải những người làm “hái ra tiền” mới có quỹ đen, mà ngay cả những người vợ không đi làm, ở nhà nội trợ, mọi chi tiêu trong gia đình trông cậy vào thu nhập của người chồng, cũng có “quỹ đen”.
          Quỹ đen được hiểu là khỏan tiền bí mật, mà người này không cho người kia biết, dùng để cho các khoản chi tiêu cá nhân hoặc “bất đắc dĩ” mang ra chi tiêu cho cả gia đình.
          Chị Lan ở Kim Mã bảo rằng mình thuộc dạng “mèo bé bắt chuột con”. Việc kinh doanh rau củ quả ở chợ có thu nhập bấp bênh, nhưng dù ngày đắt hàng cũng như ngày vắng khách, ngày nắng cũng như ngày mưa, chị có thói quen “bỏ ống” mỗi ngày 50 nghìn. Chị đặt kế hoạch mỗi tháng đạt doanh số 1 triệu rưỡi để lập quỹ đen. Khi đủ số tiền mua 1 chỉ vàng, hay thiếu một chút, chị cũng mua một chỉ để cất đi. Chị khoe, số “tài sản đen” này cũng ra tấm ra món, bởi việc “lập quỹ đen” của chị đã được triển khai cả chục năm nay. Số tài sản này không ai biết, ngoài chị. Khi được hỏi chị cất quỹ đen của mình ở đâu, chị hơ hớ cười, nói rằng phụ nữ có nhiều chỗ bí mật để cất giữ ngay trong nhà, mà đàn ông ít ai để ý, lục lọi, phát hiện được.
          Dù gọi là quỹ đen, nhưng thực ra cũng là quỹ tiết kiệm của mình, trích từ thu nhập hang ngày của mình, chỉ là không công khai thôi. Trường hợp một người vợ trẻ, không đi làm, nhưng lại lập quỹ đen bằng cách “rút ruột” từ túi người chồng. Tất nhiên, người chồng là người kiếm được tiền, nên chi tiêu xông xênh, không để ý đến những khoản nhỏ lẻ. Mỗi tháng chồng đưa tiền chi tiêu cho cả gia đình, người vợ trích ngay 20% để cất đi, dù có thiếu thốn, người vợ đều báo cáo, đề xuất chồng đưa them, chứ số tiền trích lập quỹ, không bao giờ được đụng đến. Khoản thu nhập thứ hai cho quỹ đen của người vợ này là báo giá cao các món đồ cần mua sắm cho gia đình để ăn chênh lệch. Chẳng hạn, một hộp sữa cho con giá triệu mốt, người vợ báo với chồng là triệu tư, nhưng người chồng “vung tay”, chi ngay triệu rưỡi, thế là mua một hộp sữa cho con, người vợ hưởng chênh lệch 4 trăm nghìn. Đóng học phí cho con, mua váy cho mình, mua đôi tất cho chồng, người vợ đều hưởng lợi. Ngoài ra, thỉnh thoảng cô vợ cũng có được món thu nhập đột xuất, chẳng hạn hôm Tết có mấy đối tác của chồng đến chúc mừng năm mới, ngoài chai rượu, lẵng hoa quả, họ thường kèm tấm thiếp chúc Tết, kèm chút tiền, tuy không nhiều, nhưng đám thì bỏ một triệu, đám ba bốn triệu. Người vợ đoán đây chỉ là khách nhỏ lẻ, mối quan hệ không thân lắm, bởi số tiền không nhiều, chứ nhiều hơn, họ sẽ biếu trực tiếp người chồng tại nơi làm việc. Toàn bộ số tiền này, người vợ cũng kiếm được món kha khá, bổ sung vào “quỹ cá nhân” của mình. Đợt chồng ốm vừa rồi, người vợ cũng nhập quỹ đen được vài chục triệu, bởi nhiều khách đến viện thăm chồng, ai cũng có “chút quà”, nhờ chị mua cho anh ấy cân đường, hộp sữa. Tất nhiên, họ đưa phong bì cho chị. Những phong bì thăm người ốm đều có một danh sách tên dài dằng dặc, viết kín phong bì, nên người vợ không dám biển thủ 100%, mà chỉ rút lõi. Chẳng hạn, chiếc phong bì của “Phòng kế hoạch tài chính”, ghi tên 6 người ở ngoài phong bì, bên trong có 3 triệu. Người vợ tinh ý, chỉ rút ra triệu hai cất đi, báo lại cho chồng là họ biếu triệu tám, nhẩm ra mỗi người góp 3 trăm, kể cũng hợp lý. Không mua vàng cất đi như chj Lan ở Kim Mã, người vợ trẻ này gom góp, khi được một khoản kha khá thì đem ra ngân hàng, mở cuốn sổ tiết kiệm. Cô vợ bảo rằng giữ một cuốn sổ tiết kiệm dễ hơn là cất giữ tiền mặt trong nhà, hơn nữa gửi tiết kiệm, ít nhiều còn có tí lãi hàng năm, nhập vào gốc, nên gốc càng lớn.
          Không phải những người vợ kiếm tiền kha khá, hay phụ thuộc chồng hoàn toàn mới có quỹ đen, mà những chị em là cán bộ, công chức, viên chức có lương ổn định hang tháng cũng lập quỹ này. Chị Hà là phóng viên một tờ báo ngành, nhưng hai vợ chồng ăn chung với bố mẹ chồng, nên hàng tháng anh chị phải đóng góp tiền ăn, tiền điện nước và các chi phí khác ch mẹ chồng. Chính vì thế, chị “công khai” với cả nhà chồng và chồng mức lương của mình. Chị bảo, lương chị là 3,66, mỗi tháng khoảng hơn 4 triệu. Chị nộp cho mẹ chồng 3 triệu, còn mọi khoản chi tiêu khác là chồng chị phải lo. Nhưng chị vẫn có những món thu nhập khác mà chồng chị không biết, chẳng hạn như tiền ăn trưa, tiền hỗ trợ xăng xe, tiền chia quỹ phúc lợi hàng tháng, tiền thưởng lao động tiên tiến, tiền quà những ngày lễ, Tết. Ngoài ra chị còn tranh thủ viết bài cho các báo khác, hưởng nhuận bút riêng. Tất cả những khoản thu ngoài lương, chị Hà đều cho vào “quỹ không công khai” của mình. Chị Hà hiện đại hơn những phụ nữ nói đến ở trên, bởi chị giữ quỹ đen ngay trong tài khoản của mình. Ngoài chị ra, không ai biết chị có 2 tài khoản ở hai ngân hang khác nhau. Cơ quan trả lương vào một tài khoản, còn tài khoản khác là nhập những khoản thu ngoài lương. Thỉnh thoảng chị Hà cũng bổ sung thêm bằng cách tự nộp tiền vào tài khoản của mình.
          Khác với đàn ông, lập quỹ đen là để lấy ra dùng cho dễ, còn phụ nữ lập quỹ đen là để tích lũy, tiết kiệm, phòng khi sa cơ hay bất đắc dĩ mới rút tiền, nên nhiều chị em có quỹ đen tới hàng trăm triệu đồng. Đó là chưa tính đến một số ít phụ nữ có quỹ đen lớn tới mức lấy ra để đầu tư. Người thì chung với cô bạn mua một mảnh đất ngoại thành, để chờ được giá thì bán kiếm lời. Người thì mua căn hộ chung cư giá rẻ, đứng tên một mình, rồi cho thuê, kiếm tiền mỗi tháng. Tuy nhiên, cũng có chị “mất cả chì lẫn chài” khi lấy quỹ đen của mình ra cho vay, rồi bị lừa, hoặc tham gia bán hàng đa cấp, cuối cũng cũng cụt cả vốn lẫn lãi…
          Ngày nay, đi làm không phải chỉ đủ tiền để ăn, mà đa số là có dư giả ít nhiều. Hơn nữa, nhu cầu mỗi người ngày một tăng, niềm tin vợ chồng cũng có đôi phần suy giảm, nên hiện tượng phụ nữ lập quỹ đen ngày càng phổ biến. Hiện tượng này được nhìn nhận với các ý kiến trái chiều…
Đinh Đoàn

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

CHUYỆN VỀ ÔNG TÂY VÀ 2 CÔ GÁI VIỆT...

Một công ty nước ngoài chuyên về nuôi ong lấy mật dự định mở văn phòng đại diện tại Hà Nội để nghiên cứu, khảo sát, tiến tới phối hợp với VN trong lĩnh vực này. Họ đăng báo tuyển 01 nhân viên thư ký văn phòng. Sau một tuần có nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học Nông nghiệp, Lâm nghiệp, Nông - Lâm nộp hồ sơ xin phỏng vấn.

Ngày phỏng vấn, chỉ có 2 người đến.
Cô thứ nhất vào phòng, "Ông Tây" nói: "Chúng tôi muốn triển khai nuôi ong lấy mật ở VN. Xin cô cung cấp cho chúng tôi một số thông tin về những vùng nuôi ong và sản lượng, chất lượng mật ong".

Là sinh viên có học lực giỏi của ĐH Nông nghiệp, cô thấy câu hỏi quá dễ, liền trả lời một mạch:
- Thưa ông, VN của chúng tôi là nước nhiệt đới, mùa đông không lạnh, bốn mùa đều có hoa thơm, trái ngọt, rất thuận lợi cho việc nuôi ong lấy mật. Hiện nay có 4 vùng nuôi ong của VN. Thứ nhất là vùng Tây Bắc, nơi có hoa ban, hoa mơ, hoa mận nở trắng rừng vào mùa xuân, nên ong tự nhiên nhiều vô kể. Vùng thứ hai là vùng Hưng Yên, Hải Dương, Bắc Giang, với những vườn nhãn, vườn vải bạt ngàn, cũng thuận lợi cho việc nuôi ong. Vùng thứ ba là vùng Đông Nam bộ, nơi có những rừng cao su ngút ngàn....
       Nghe cô gái thứ nhất kể một hồi, "Ông Tây" nói:
- Cảm ơn cô đã cung cấp cho chúng tôi những thông tin quý giá vừa rồi. Bây giờ cô cứ về đi, kết quả thế nào, chúng tôi sẽ chủ động liên hệ với cô sau.

Cô thứ nhất ra, cô thứ hai vào, cũng vẫn câu hỏi như cũ.
Cô thứ hai học không chăm, không giỏi, nên kiến thức "Ong học" của cô rất mù mờ. Một thoáng bối rối, nhưng ngay lập tức cô lấy lại bình tĩnh, nói với "Ông Tây" rằng:
- Tôi cứ nghĩ rằng khi phỏng vấn tuyển nhân viên thư ký văn phòng đại diện thì các ông phải hỏi những vấn đề có tầm vĩ mô một chút như chính sách của VN, về thủ tục mở VP đại diện, về những dự định tương lai. Không ngờ các ông lại hỏi những kiến thức vụn vặt, không mấy quan trọng. Tôi thì không nắm rõ những điều ông hỏi, tuy nhiên, nếu ông muốn biết, cho tôi mượn cái laptop của ông, tôi và mạng, search trên google, chỉ vài phút ông đã có được hơn cả những điều ông muốn biết...

Bất ngờ, "Ông Tây" chìa tay về phía cô gái "không biết gì" nói: "Chúc mừng cô, chúng tôi chọn cô làm thư ký của VP đại diện của chúng tôi. Thực sự chúng tôi không cần một người cái gì cũng biết, nhưng cần một người tự tin, làm chủ tình hình và tuy không có kiến thức trong đầu, nhưng lại biết lấy chúng ở đâu. Cô là người như vậy...".

Khi biết tin cô thứ hai được tuyển dụng, cô thứ nhất nghĩ rằng chắc "nó" đong đưa, mồi chài ông Tây, nên mới đươc nhận, chứ nó học dốt, có kiến thức gì đâu, hai lần thi lại, mình còn lạ gì.

Cô đâu có biết, thời buổi này, những kỹ năng sống như kỹ năng giao tiếp, kỹ năng làm chủ bản thân, giải quyết vấn đề ...là vô cùng quan trọng. Chính các kỹ năng sống mới giúp con người thành công, còn kiến thức vô bờ, nhét vào đầu biết bao nhiêu cho đủ...Đó cũng là lý do tại sao nhiều sinh viên học giỏi, ra trường lại đi làm thuê cho chính người bạn học kém của mình. Cái "sự giỏi" phải được nhìn nhận theo góc độ khác, khía cạnh khác, không phải chỉ là biết nhiều và thi điểm cao...
Đinh Đoàn.

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

CHUYỆN ĐÀN BÀ: NGHÌA TÌNH GÌ CÁI LOẠI VỢ ẤY?

Trong cuộc đời, chúng ta có thể có hàng chục, thậm chí hàng trăm người bạn khác nhau, nhưng chỉ có người chồng, người vợ mới được gọi bằng cái tên đầy ý nghĩa là “bạn đời” hay “bạn trăm năm”. Bạn đời, bạn trăm năm là những người bạn nguyện gắn bó với nhau suốt cả cuộc đời, lúc hạnh phúc cũng như lúc gian nan. Nếu ai bỏ bạn trong khi hoạn nạn, bị người đời nguyền rủa, cho rằng “bạn gì nó, có là bè thì có!”. Đấy là bạn bình thường còn như vậy, huống chi “bạn trăm năm”. Nhưng cuộc sống muôn màu, khó ai học hết chữ ngờ.
          Ngày còn làm ăn khấm khá, người ta thấy anh Hùng, chị Huệ quấn quýt với nhau như đôi sam. Sáng chồng chở vợ đi ăn sáng, uống cà phê, đưa con đi học. Đưa vợ về nhà quanh quẩn, trông hàng, người chồng lại lao “đi làm” đến khuya. Vậy mà từ khi anh chồng bị bắt, kết án 3 năm tù vì tội buôn bán ma túy, cô vợ chưa một lần lên thăm nuôi chồng. Cô chỉ gửi chút quà cho bố đẻ và em gái chồng mỗi khi họ lên thăm anh trong trại. Nhưng hàng xóm láng giềng vẫn gặp những người khách đàn ông ra vào tấp nập nhà chị Huệ, kẻ đến buổi sáng, người đến buổi trưa, nhanh nhanh, chóng chóng rồi đi. Đặc biệt, người ta còn gặp một “đại ca”, cứ đêm khuya mới tới, sáng thì ra về sớm. Người ta đồn rằng đây là bồ của chị Huệ.
          Từ khi chồng bị tai nạn giao thông, chấn thương sọ não, liệt nửa người, chỉ nằm một chỗ, người ta mới nhận ra rằng Nga là người đàn bà bạc tình. Chỉ được nửa tháng sau khi chồng xuất viện về nhà, Nga còn chăm sóc chồng tử tế. Sau đó, cô thay đổi thái độ với chồng. Cô đưa chồng lên nằm trên tầng thượng, giường kê sát bàn thờ tổ tiên. Ngay cạnh giường, cô đặt cho chồng bình bước, cái bô và dặn nếu khát thì tự lấy nước mà uống, đi vệ sinh cứ cố nghiêng người “tè vào bô”, khi nào rỗi thì con gái hoặc cô sẽ lên đổ bô. Ăn uống thì thất thường. Khi là bát mì tôm ngâm nước sôi, khi là cái bánh mì và hộp sữa tươi. Chồng thì vậy, nhưng Nga bắt đầu ăn diện và đi suốt ngày. Có hôm khuya mới về, miệng sặc mùi bia rượu. Chồng nhẹ nhàng nhắc khéo rằng đừng đàn đúm uống rượu với đàn ông, về sớm cho con nó khỏi mong. Nga quắc mắt quát chồng: “Con nó lớn rồi, tôi đã cho nó tiền, nó không đói đâu mà lo. Đã không làm gì được thì cứ nằm im đấy cho người ta “đi làm”. Không uống rượu với đàn ông thì lấy gì đổ vào mồm. Tôi còn trẻ, không lẽ cũng phải ngồi đấy để xem ông … đi vệ sinh à? Không ăn được nữa thì “giữ” làm gì?”. Anh chồng im lặng, ứa nước mắt, nhưng chắc Nga chẳng để ý.
          Người ta bảo, trong hoạn nạn mới biết ai có tình. Những kẻ bạc tình, dứt bỏ chồng trong họan nạn không chỉ là những người phụ nữ “có máu mặt”, mà kể cả những người, bình thường “hiền như cục đất”. Gần đây, anh Lũy, chồng cô Hương phải nhờ họ hàng đưa về ở với bố mẹ đẻ, lý do anh nói là sợ bị vợ “thủ tiêu lúc nào không biết”. Ba năm trước, anh là dân xây dựng, đi hết công trình nọ đến công trình kia, hàng tháng mang tiền về cho vợ. Vợ anh chỉ ở nhà chăm con và nhì nhằng với mấy sào ruộng, chủ yếu là để có gạo sạch để ăn. Nhưng rồi một đêm anh trở lại gia đình trên chiếc xe cứu thương, bởi anh bị ngã dàn giáo, tay chân gẫy nát, may mắn là đầu óc còn tỉnh. Chữa chạy một thời gian, anh lại về nhà để sống cuộc sống của người tàn tật. Tiền hết, lại không thể phục vụ vợ bất cứ việc gì, vợ anh Lũy bắt đầu trở mặt. Cô ấy bỏ ra thành phố, nói là đi giúp việc, kiếm tiền nuôi chồng con, nhưng cô đi biền biệt, ba bốn tháng không về, không tiền. Đứa con năm tuổi và người chồng sống nhờ vào sư cưu mang của bên nội và chút tiền tiết kiệm trước đây anh gom góp, mở tài khoản. Đùng một đêm, vợ anh Lũy về, đem theo một người đàn ông, giới thiệu là “ông chủ”, nơi cô làm thuê. Ông ấy không thiếu gì tiền, nhưng bà vợ già không còn “làm ăn gì được nữa”, nên ông ấy muốn giúp đỡ gia đình bằng cách thỉnh thoảng về đây “vui vẻ” tí chút với Hương. Mặc cho anh Lũy kêu gào đau đớn, họ vẫn quyết tâm “mang lại niềm vui cho nhau” ngay tại phòng khách gia đình. Nằm trong phòng trong, anh Lũy uất nghẹn và nghĩ rằng vợ mình và người đàn ông kia đã say mê sắc dục tới mức mất hết nhân tính, biết đâu có một ngày đôi gian phu dâm phụ ấy hại anh để được tự do đến với nhau trong “tình dâm đãng”. Đó là lý do anh xin về ở với bố mẹ già, tránh bị thủ tiêu như trong một trường hợp  báo chí đã đưa tin…
          Dù là đàn ông hay phụ nữ mà dứt tình khi người bạn đời của mình gặp hoạn nạn thì đều được người đời coi là loại "khốn nạn".


Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

BÁO HIẾU: AI KHIẾN ÔNG BÀ SINH RA CHÚNG TÔI?

Đang chăm chú đọc tài liệu chuẩn bị cho hội nghị  khách hàng của cơ quan, tôi giật mình khi nghe phía nhà bên cậu con trai quát bố mẹ: “Thì ai khiến ông bà đẻ ra chúng tôi? Chúng tôi là con cái hay là con nợ của ông bà, để ngày nào ông bà cũng ca bài ca “con cái bất hiếu”? Ông bà tưởng chúng tôi giàu có, sung sướng lắm hay sao? Mua được cái xe cho con đi học cũng phải vay nợ gần một nửa đấy. Ông bà thì sao? Hết góp tiền để ông bà mang về quê xây nhà thờ tổ để lấy tiếng, lại xây lại nhà, sắm ti vi mới, sa lông mới, giờ còn đòi đi du lịch Thái Lan. Nói thật, đến tôi đây, đi làm cả năm, chưa biết du lịch là gì, chưa biết Thái lan nó nằm ở đâu đây này…:”.
          Hóa ra lại chuyện con cái phải báo hiếu bố mẹ.
          Là người làm công tác xã hội, được đi đây đi đó nhiều, tôi thấy người  Việt Nam mình rất kỳ lạ. Phụ nữ lấy chồng, sinh con thì bảo: “Lấy chồng mất cả tuổi xuân, được lãi mỗi đứa con”. Đến một phụ nữ khó lấy chồng, cũng cố xin ai đó giúp cho mình “có một đứa con” để cho vui, sau này nhờ vả, nương tựa lúc tuổi già. Bố mẹ thì suốt ngày nói rằng: “hy sinh đời bố, củng cố đời con”, khổ mấy cũng cố gắng cho con ăn học, không hẳn chỉ mong con sau này thành đạt, hạnh phúc, mà còn có ý sau này chúng nó công thành, danh toại, giàu có, sẽ hỗ trợ bố mẹ. Có đứa con vừa tốt nghiệp đại học, vừa hết hơi mới xin được vào làm ở một cơ quan, lương lậu chẳng bao nhiêu, vợ con chưa có, còn ở nhà thuê, thế mà đã được bố mẹ “giao nhiệm vụ”. Nào là: “bây giờ con phải có trách nhiệm với hai đứa em, hỗ trợ cho chúng nó ăn học, sau này con kéo chúng nó lên thành phố, làm việc cùng con. Bố mẹ vất vả cả đời, bây giờ phải đến lúc mở mày mở mặt với thiên hạ. Mọi việc bố mẹ trông cậy ở con”. Cậu con trai méo mặt, nhưng đành vâng vâng, dạ dạ cho bố mẹ yên lòng. Nhiều người vì gánh nặng gia đình, cố lo cho gia đình để được mang tiếng là “có hiếu” đã không dám lấy vợ, lấy chồng, bởi làm được bao nhiêu, tích cóp bao nhiêu cũng chưa đủ để bố mẹ “nghĩ ra việc” để tiêu hộ…
          Người xưa dạy, trong trăm cái đức, chữ hiếu đứng hàng đầu. Bên cạnh “trung quân, ái quốc”, thì “hiếu nghĩa” được đề cao. Biết bao câu chuyện cổ kể về những việc làm hiếu nghĩa của con cái dành cho bố mẹ. Nào là cô con dâu nghèo róc thịt đùi mình nấu cháo cho bố mẹ chồng ăn cho có chất bổ, khỏe mạnh. Nào là cậu con trai lao xuống vưc sâu, nước xoáy cứu cha mẹ, để cuối cùng chết tất cả. Để răn dạy các con cái phải để bố mẹ lên hàng đầu, người ta đã bày ra câu đố rất phi nhân tính, rằng: “nếu mẹ và vợ đều ngã xuống ao, có nguy cơ chết đuối, con chỉ cứu được một người, thì con sẽ cứu ai?”. Tất nhiên, nếu ai dám nói rằng sẽ cứu vợ, sẽ bị người đời lên tiếng rằng “con bất hiếu, đội vợ lên đầu”. Những bài dạy về chữ hiếu từ năm này qua năm khác đã ăn sâu vào tiềm thức của nhiều thế hệ, nên mới có chuyện các anh chồng trẻ không ngại ngần nói thẳng vào mặt vợ rằng: “bố mẹ chỉ có một, vợ thì bỏ đứa này, lấy đứa khác, thiếu gì”. Thế là người vợ đầu gối tay ấp, chưa báo hiếu bố mẹ mình một ngày, đã lên xe hoa về nhà chồng, để rồi bị coi là “nữ nhân ngoại tộc”, là “công dân loại hai”, đứng sau bố mẹ chồng.
         
Tôi cũng cho rằng con cái cần báo hiếu cho cha mẹ, song phải tùy cảnh, tùy lòng tự nguyện của các con. Nếu con cái có điều kiện, các con tự nguyện hỗ trợ, lo  lắng cho cha mẹ thì đó là “cái phúc” của gia đình. Ngược lại, con cái cũng còn nhiều khó khăn, cha mẹ không nên đẩy gánh nặng lên vai họ. Suy cho cùng, sinh con, nuôi dưỡng, giáo dục cho con cái trưởng thành cũng là “cái nợ đồng lần”, chúng ta nợ cha mẹ mình và có trách nhiệm trả lại vào việc đầu tư cho con cái. Khi chúng ta là con, chúng ta đã nghĩ đến việc báo hiếu cho cha mẹ hay chưa, vậy mà khi làm cha mẹ, chúng ta đòi hỏi con cái phải báo hiếu cho mình? Đã không ít người con khi bị bố mẹ nhắc nhở đến viêc phải báo đáp côn lao nuôi dưỡng, sinh thành của cha mẹ, đã hỏi lại: “Thế bố mẹ đã lo cho ông bà nội, ngoại được cái gì mà lúc nào cũng đòi hỏi các con phải báo hiếu cho mình?”. Không ít ông bố,bà mẹ đã ngẩn người ra, im lặng, không biết nói thế nào khi bị con cái hỏi lại như vậy.
          Tôi cực lực phản đối những ông bố bà mẹ lúc nào cũng lấy quyền là cha, làm mẹ, kể công với con, gây sức ép tâm lý cho con cái, đòi hỏi con cái báo đáp bằng việc cung cấp tiền bạc, hay mua sắm tiện nghi, góp tiền cho bố mẹ chi tiêu và những việc lãng phí, không cần thiết, trong khi không hề biết con cái làm ăn đươc bao nhiêu, họ phải “đổ mồ hôi, sôi nước mắt” như thế nào mới kiếm được đồng tiền chính đáng. Sự báo hiếu lớn nhất của con cái đối với cha mẹ chính là sự trưởng thành, tự lập, tự lo làm ăn, sinh con đẻ cái, không là điều gì tổn hại đến thanh danh, uy tín của bố mẹ, không làm ăn phi pháp để liên lụy đến cha mẹ, không để người ngoài “réo tên bố mẹ ra chửi rủa”. Cao hơn nữa, con cái trưởng thành, làm nhiều điều tốt, khiến cha mẹ mở mày, mở mày, mở mặt với thiên hạ, thế là có hiếu lắm rồi.
          Người xưa dạy: “Chim trời ai dễ đếm lông/ Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày”. Dù chúng ta sinh ra con, vất vả để nuôi con ăn học, song đó là nghĩa vụ, trách nhiệm, cũng là niềm vui của chúng ta. Tại sao chúng ta lôi công lao ra để kể với các con, rồi yêu cầu các con “báo hiếu”?
          Trở lại câu chuyện của người hàng xóm nhà tôi đã kể ở trên. Thật ra, tôi không ủng hộ chuyện con cái ăn nói thiếu lễ độ với cha mẹ, song cũng phải nhìn nhận lại lý do tại sao con cái lại ứng xử như thế với cha mẹ mình? Phải chăng cha mẹ đã không phải khi đòi hỏi con cái báo hiếu quá mức cần thiết, quá khả năng cho phép của con, đẩy chúng vào cảnh khó xử, nên họ mới có những lời nói “vô lễ” với cha mẹ như vậy?
          Sinh con, nuôi con, giáo dục con là nghĩa vụ, trách nhiệm làm người, không phải là sự đầu tư cho tương lai. Đừng người cha, người mẹ nào suy nghĩ rằng “con cái là của để dành” của mình, để rồi sau này già cả, cứ ngồi đó mà hạch sách, yêu cầu, như nhà đầu tư đến lúc ngồi một chỗ thu hồi vốn và lãi!

Đinh Lăng